Có một góc khuất không ai kể, hoặc không ai muốn kể.
Là những buổi sáng 4h thức dậy, ra khỏi nhà khi cả khu phố còn tối om, tập cho học viên ở khắp nơi trong thành phố, di chuyển 15–25km để dạy, hay những buổi phơi nắng ở Dinh, Hàm Lợn, cầu Thủ Thiêm, hay mấy đoạn dốc ở Chứa Chan. Xong việc lúc 9h sáng thì người khác bắt đầu ngày mới, còn mình… kiệt sức rồi mới ăn sáng, rồi vẫn phải làm giáo vụ, giáo án, báo cáo huấn luyện… và chạy tiếp lịch chiều đến tối mịt mới về nhà.
Không phải ngày nào cũng đẹp trời. Có hôm mưa. Có hôm sấm chớp. Có hôm học viên bận – không đến – nhưng mình vẫn phải có mặt. Vì “nó là nghề”.
Có hôm đứng dưới nắng 3 tiếng đồng hồ chỉ để sửa từng bước chân, cái guồng chân, cái thả vai. Không có máy lạnh, không có ánh đèn spotlight. Chỉ có mồ hôi, bụi đường và cái cổ họng khô vì nói quá nhiều.
Có những ngày viết hơn 10 giáo án, lọc bài, cân nhịp tim – cường độ – tải mệt mỏi. Học viên ốm, điều chỉnh lại. Học viên đau gối, đổi bài. Người chạy 10K muốn lên FM, người FM lại muốn bỏ chạy vì mất động lực. Mỗi người một bài, mỗi người một lý do. Mỗi người là một ca riêng.
Chạy bộ là một môn đơn giản. Nhưng làm HLV thì không hề đơn giản.
Thời gian gần đây, tôi thấy rõ một sự chuyển dịch: nhiều bạn từ các ngành nghề khác, có nền tảng tài chính vững, thu nhập cao, bắt đầu rẽ hướng sang chạy bộ. Có người còn đang kiếm gấp đôi, gấp ba so với phần lớn anh em HLV chạy bộ hiện tại.
Có bạn nhắn:
> “Anh ơi, em cũng muốn nghỉ việc để theo đuổi nghề này như anh.”
Tui không dám khuyên. Nhưng tui luôn trả lời:
Đừng. Nếu bạn đang có công việc ổn định – hãy giữ nó. Và đi chơi chạy bộ.
Vì khi bạn làm nghề huấn luyện, bạn không còn “chơi chạy bộ” nữa. Bạn phải sống – thở – nghĩ – và chịu trách nhiệm với từng km người khác chạy.
Tui chọn nghề này không phải vì danh tiếng, mà vì hoàn cảnh thôi. Tui từng là người được giúp – và giờ muốn giúp lại người khác. Chứ nếu để tính lãi – tính đúng kiểu… thì nghề này không dư bao nhiêu. Và cái hao mòn lớn nhất là thời gian và sức khỏe của chính mình. Từ lúc làm nghề tui chưa từng nghỉ được 1 ngày nào cả.
Vậy nên:
Nếu bạn muốn chạy bộ – hãy đi làm, và dành thời gian để chơi với chạy bộ một cách đàng hoàng. Còn nếu muốn làm nghề này, thì phải xác định: nó không lấp lánh như hình ảnh trên Facebook đâu, không thảnh thơi như khi thấy HLV cười nói uống cà phê mỗi sáng (do buồn ngủ đó), không nhẹ nhàng như một buổi đi long run cuối tuần.
Nó là lao động thật. Và cực. Nhưng nếu bạn chấp nhận được – nó là con đường đẹp trong mắt người khác thôi.
Viết ra đây không để than, chỉ mong ai đang định nghỉ việc theo nghề – đọc kỹ lại một lần nữa.
#bynhiak #TrailVietnam #Tcoaching #RunningLife #runningcoach #Khôngdễănđâu
